Tình yêu không phải luôn là niềm đau, tôi tin như vậy. Tôi thấy tình yêu đẹp đẽ và màu nhiệm từ cái thời của ông bà tôi, bố mẹ tôi, thậm chí đến cả anh chị tôi nữa. Họ yêu nhau đơn giản, bên nhau bình dị, vẫn qua tháng tháng năm năm không xa không rời. Và tôi gọi những tình yêu đó là những tình yêu đẹp. Dẫu có gian khổ, dẫu còn nhiều thiếu tốn, họ vẫn nắm chặt lấy tay nhau.

Nhưng cũng tồn tại bên cạnh đó những con người vô cùng khốn khổ vì tình yêu, như cô bạn tôi chẳng hạn. Cô ấy si mê một người, luôn là người dõi theo, luôn là người cố tìm cách kéo gần khoảng cách. Nhưng người ta thích thì cười vui vẻ với cô ấy một cái, mời cô ấy một bữa ăn. Khi người ta có chuyện không vui, người ta lại coi cô ấy như là nước lã: có cũng được, không có cũng chẳng sao, vì người ta sẽ đi tìm một chai nước lọc khác.

Hay như anh bạn tôi, anh ấy tương tư cô bạn cùng lớp đại học. Anh ấy không khá giả nhưng có thực tài, anh ấy không hứa hẹn xa xôi nhưng luôn cố chứng minh tình cảm mỗi ngày với cô ấy. Mối quan hệ giữa họ cũng là một bên thấp một bên cao. Một người thì mãi mãi ở thế chủ động, còn người còn lại luôn luôn trong thế bị động. Cứ thế chuyện tình của họ buồn tênh.

Có những người giống như là xe bus: Họ đến chậm bạn phải chờ, bạn đến chậm họ đi luôn - Ảnh 1.

Nhưng khi tôi hỏi tại sao cô bạn tôi, anh bạn tôi không dứt ra những mối quan hệ không đúng người ấy? Mối quan hệ không thể khiến họ hạnh phúc, không cho họ có cảm giác được thương yêu, được bảo vệ, được san sẻ cùng nhau? Thì họ chỉ buồn rầu vì họ chấp nhận là người đơn phương đi yêu người khác.

Lại vẫn là những mối tình đơn phương đậm sâu đến đau lòng. Họ cứ chờ đợi, cứ thấp thỏm nuôi một hy vọng bé nhỏ qua từng ngày. Chuyện họ buồn hay vui đều phụ thuộc quá nhiều vào người mà họ đã yêu. Nhưng tiếc thay, buồn luôn nhiều hơn vui.

Tôi vô tình liên tưởng tới hình ảnh một người đang đứng chờ xe bus trên bến đợi. Bạn đứng đó, có vô vàn những chuyến bus lướt qua, nhưng bạn lại chỉ có thể đi đúng duy nhất một chuyến phù hợp với cung đường của mình. Bởi vậy, khi chuyến bus mang số hiệu mà bạn mong chờ đi tới sớm hơn sự có mặt của bạn tại bến, coi như bạn đã bỏ lỡ một cơ hội, và bạn tiếp tục chờ. Còn khi bạn đến quá sớm mà chưa xuất hiện chuyến bus bạn cần tìm, bạn cũng không thể làm gì hơn ngoài việc chờ đợi cả.

Có những người giống như là xe bus: Họ đến chậm bạn phải chờ, bạn đến chậm họ đi luôn - Ảnh 2.

Vô hình trung, việc chúng ta yêu một ai đó mà không biết tự lượng sức mình, yêu một cách dại khờ và cố chấp, cũng dửng dưng và vô tình như những chuyến bus lướt qua cuộc đời chúng ta mà thôi. Xe bus sẽ không vì bạn đang muộn mà đi nhanh hơn, cũng chẳng màng tới việc bạn đã chờ bao lâu mà xuất hiện. Nó vẫn sẽ đi theo đúng lịch trình và lộ trình của nó, duyên phận của chúng ta, có lẽ cũng là như thế cả!

Đến một ngày nào đó, có thể chúng ta sẽ gặp được chuyến bus mình mong cầu. Hoặc khi bạn đã đủ trải nghiệm, đủ đớn đau, đủ mỏi mệt, bạn sẽ chọn một phương tiện khác để đi thay vì đi xe bus chăng? Chúng ta còn có taxi, còn có xe máy, còn có xe đạp hoặc là đi bộ cơ mà. Chúng ta còn nhiều cách để thực hiện được cuộc hành trình của mình mà không nhất định phải đợi bằng được một chuyến xe bus, đúng không?

Cho nên, yêu ai đó quá lâu mà không được hồi đáp, thì hãy biết quay đầu. Đừng cố đứng đợi một chuyến bus trong khi bạn có thể lựa chọn cho mình một phương tiện khác phù hợp hơn.